MỒ CÔI
Một vì sao nữa lên ngôi
Mẹ rồi cũng ở xa xôi thiên đàng
Con mồ côi giữa nhân gian
Bâng khuâng nhớ mẹ, hai hàng lệ tuôn.
Xót Người tóc mái phủ sương
Thương Người bởi chữ hiếu, ân chưa đền
Làm sao trút hết đau thương?
Làm sao ngăn được vô thường tử - sinh?
Nhận xét
Đăng nhận xét