ĐÊM BUỒN 15/6/2022
Con cứ nghĩ mình đã đủ mạnh mẽ, đủ bình tĩnh khi nhắc về mẹ. Vậy mà lúc viết lời cảm ơn khi hoàn thành quyển Luận văn thạc sĩ, con lại khóc. Nước mắt cứ làm nhòe đi tầm nhìn. Giờ cũng vậy, khi đang viết ra những dòng này thì lệ lại cứ tuôn. Lúc đi ngang con đường cũ mà con từng chở mẹ, lòng con cứ thắt lại, mắt cứ nhòe. Cái tết đến mà không có mẹ thì còn ý nghĩa gì đâu?! Có lẽ nỗi đau vẫn còn âm ỉ trong tim, hy vọng là một ngày nào đó sẽ lắng đọng lại để chỉ còn lại những ký ức vui vẻ ngập tràn trong trí óc. Con biết mình phải chấp nhận, phải dũng cảm đối mặt với sự thật, phải để mẹ ra đi thanh thản. Nhưng mẹ ơi, con nhớ mẹ! Thương mẹ của con!
Nhận xét
Đăng nhận xét